Mục lục
The Frogs and Their King

One clear night, under the bright moon, the frogs were sitting lazily on their lily pads in the village pond. But they weren’t happy – they were bored.
“All we ever do is hop from one lily pad to another and catch flies. It’s so boring!” complained one frog.
“Yes,” another frog agreed. “We need something fun, something exciting to shake things up.”
Then a big, fat bullfrog jumped in. “No, no, no! What we really need is a leader. Someone to tell us what to do when we’re bored. Someone with big plans!”
The frogs in the pond croaked in agreement. “That’s a great idea! Let’s ask Jupiter for a king or queen!”
So, the big bullfrog took on the task. He hopped off to see Jupiter, the King of the Gods. When he finally arrived, the bullfrog croaked loudly, “Jupiter, we need a king! Someone to lead us and make us happy!”
Jupiter, who was busy with more important matters, sighed. “Why are these frogs bothering me? I don’t have time for this nonsense!” But the bullfrog wouldn’t stop croaking and begging.
“Fine,” Jupiter said at last. “You’ll have your king by tonight.”
The bullfrog returned to the pond feeling very proud of himself. That night, something big and dark fell from the sky and landed with a loud plop in the middle of the pond.
“What is it?” whispered the frogs.
“It must be our new ruler!” said the bullfrog.
“It’s huge!” the frogs croaked nervously.
They waited for the new king to speak, but it didn’t say a word. They waited some more, but still nothing happened.
“Maybe we should go and say hello,” one frog suggested.
The frogs swam closer, and the bullfrog puffed out his chest. “Your Majesty, welcome to our pond! It is such an honor to meet you.” But the big, dark thing didn’t say anything.
One brave little frog swam up and poked the ruler. “It looks like a log,” she whispered.
“Don’t be disrespectful!” the other frogs scolded.
But after hours of waiting, the frogs grew tired. The bold little frog, who was very curious, hopped onto the ruler and used it as a diving board. Splash! She dove into the water. It looked like so much fun that the other frogs joined in.
Within a week, the frogs were using the new ruler for games, diving, and even sunbathing. But some frogs started to complain again.
“This ruler is useless!” they grumbled. “It doesn’t talk to us. It doesn’t give us plans or ideas. It just sits there like a… like a log!”
The bullfrog sighed. “Alright. I’ll go back to Jupiter and tell him we need a better ruler.”
The bullfrog hopped all the way back to Jupiter and croaked, “Jupiter! This ruler you sent us is lazy and does nothing all day! We need a real king or queen to lead us!”
Jupiter, annoyed by the bullfrog’s complaints, finally said, “Fine! You’ll have a new ruler by tonight.”
When the bullfrog got back to the pond, the old ruler was gone. In its place, a large heron with long legs swooped down and landed in the water.
“Greetings, frogs!” said the heron. “Jupiter sent me to be your king. But, if I were you, I’d hop away – frogs’ legs are my favorite food!”
Before the frogs could respond, the heron snapped its sharp beak at them! The frogs screamed and hopped away as fast as they could, hiding in the reeds.
Terrified, the bullfrog looked up to the sky and croaked in despair, “Jupiter! Why would you send us such a scary ruler?”
Jupiter’s voice boomed down from the heavens, “This is your punishment for wasting my time with your silly wishes!”
“Please make him go away!” begged the bullfrog. “We’ve learned our lesson! We don’t need a king or queen. We’re happy being free!”
“That’s how it should be!” said Jupiter.
Satisfied that the frogs had learned their lesson, Jupiter made the heron fly away. From that day on, the frogs never bothered Jupiter again. And when you hear frogs croaking at night, they’re not complaining – they’re just singing their happy song.
-The End-
Bài Dịch | Bầy Ếch Và Nhà Vua Của Chúng

Một đêm trong xanh, dưới ánh trăng sáng, những chú ếch đang lười biếng ngồi trên những chiếc lá sen trong ao làng. Nhưng chúng không vui – chúng thấy buồn chán.
“Chúng ta suốt ngày chỉ nhảy từ lá sen này sang lá sen khác và bắt ruồi. Thật là nhàm chán!” một chú ếch phàn nàn.
“Đúng rồi,” một chú ếch khác đồng tình. “Chúng ta cần thứ gì đó thú vị hơn, một thứ gì đó làm cho cuộc sống sôi động hơn.”
Lúc đó, một con ếch Bò béo ú nhảy vào và nói: “Không, không, không! Điều chúng ta thực sự cần là một nhà lãnh đạo. Một người có thể bảo chúng ta phải làm gì khi buồn chán. Một người có những kế hoạch lớn!”
Tất cả những con ếch trong ao kêu ộp ộp đồng tình. “Ý kiến hay đấy! Chúng ta nên nhờ thần Jupiter ban cho một vị vua hoặc hoàng hậu dẫn dắt mình!”
Vậy là con ếch Bò nhận nhiệm vụ. Nó nhảy đi tìm gặp thần Jupiter, Vua của các vị thần. Sau cùng khi đến nơi, con ếch kêu lớn: “Thưa thần Jupiter, chúng con cần một vị vua! Một người lãnh đạo để làm chúng con hạnh phúc hơn!”
Thần Jupiter, đang bận rộn giải quyết những việc quan trọng hơn, thở dài. “Tại sao bọn ếch này lại làm phiền ta? Ta không có thời gian cho mấy chuyện vặt vãnh này!” Nhưng con ếch béo vẫn không ngừng kêu và nài nỉ.
“Được rồi,” cuối cùng thần Jupiter nói. “Các ngươi sẽ có một vị vua vào tối nay.”
Con ếch Bò trở về ao, cảm thấy rất tự hào về mình. Tối hôm đó, một vật gì đó to lớn, tối đen từ trên trời xuống cái “tõm” giữa ao.
“Đó là cái gì vậy?” những con ếch thì thầm.
“Chắc chắn đó là nhà vua mới của chúng ta!” con ếch béo nói.
“To lớn quá!” những con ếch lo lắng kêu lên.
Chúng chờ đợi vị vua mới cất tiếng nói, nhưng nó không nói một lời nào. Chúng chờ thêm nữa, nhưng vẫn không có gì xảy ra.
“Hay là chúng ta bơi lại gần và chào hỏi đi,” một chú ếch đề nghị.
Những con ếch bơi lại gần, và con ếch Bò ưỡn ngực, nói: “Thưa Bệ Hạ, chào mừng ngài đến ao của chúng tôi! Thật là vinh dự được gặp ngài.” Nhưng cái vật to lớn, tối đen đó vẫn không nói gì.
Một chú ếch nhỏ can đảm bơi sát lại gần và chọc nhẹ vào vị vua mới. “Nó trông giống như một khúc gỗ,” chú thì thầm.
“Đừng có vô lễ!” những con ếch khác mắng.
Nhưng sau nhiều giờ chờ đợi, những con ếch cảm thấy chán nản. Chú ếch nhỏ bạo dạn kia, vì quá tò mò, nhảy lên vị vua mới và dùng nó làm ván nhún để nhảy xuống nước. Tõm! Chú ếch lao xuống nước. Trông có vẻ rất vui, nên những con ếch khác cũng làm theo.
Chỉ trong một tuần, những con ếch đã bắt đầu sử dụng vị vua mới để chơi trò nhảy, lặn và thậm chí ngồi nghỉ ngơi tắm nắng. Nhưng một số con ếch lại bắt đầu phàn nàn lần nữa.
“Nhà vua này chẳng được tích sự gì cả!” chúng làu bàu. “Nó không nói chuyện với chúng ta. Nó không đưa ra kế hoạch hay ý tưởng gì. Nó chỉ nằm đó… như một khúc gỗ vậy!”
Con ếch Bò thở dài. “Được rồi. Ta sẽ quay lại gặp thần Jupiter và nói rằng chúng ta cần một vị vua tốt hơn.”
Con ếch Bò nhảy một mạch quay lại gặp thần Jupiter và kêu lên: “Thưa thần Jupiter! Nhà vua mà ngài cử đến thật lười biếng, suốt ngày không làm gì cả! Chúng con cần một vị vua thực sự để lãnh đạo chúng con!”
Thần Jupiter, vì quá mệt mỏi với những lời phàn nàn của con ếch, cuối cùng nói: “Được rồi! Các ngươi sẽ có một vị vua mới vào tối nay.”
Khi con ếch Bò trở lại ao, nhà vua cũ đã biến mất. Thay vào đó, một con diệc lớn với đôi chân dài sải cánh và lao xuống ao.
“Chào đám ếch!” con diệc nói. “Thần Jupiter đã cử ta làm vua của các ngươi. Nhưng nếu ta là các ngươi, ta sẽ nhanh chóng biến đi, bởi vì chân ếch là món ăn yêu thích của ta!”
Trước khi những con ếch kịp phản ứng, con diệc đã ngoạm mỏ sắc nhọn của nó vào chúng! Những con ếch hoảng sợ và nhảy đi thật nhanh, trốn vào trong những bụi lau sậy.
Quá sợ hãi, con ếch Bò ngẩng đầu lên trời và kêu trong tuyệt vọng: “Thần Jupiter! Tại sao ngài lại gửi cho chúng con một vị vua đáng sợ thế này?”
Giọng nói của thần Jupiter vang xuống: “Đây là hình phạt dành cho các ngươi vì đã lãng phí thời gian của ta với những điều ước ngớ ngẩn!”
“Xin ngài hãy đuổi ông ta đi!” con ếch Bò van nài. “Chúng con đã nhận được bài học thích đáng rồi. Chúng con không cần vua hay nữ hoàng. Chúng con hạnh phúc khi được tự do!”
“Các ngươi nên thế!” thần Jupiter nói.
Thấy rằng những con ếch đã nhận được bài học của mình, thần Jupiter bảo con diệc bay đi. Kể từ ngày đó, những con ếch không bao giờ làm phiền thần Jupiter nữa. Và nếu bạn nghe thấy tiếng ếch ộp kêu vào ban đêm, đó không phải phàn nàn – mà là bài ca hạnh phúc của chúng.
-Hết-